CHÚA NHẬT 12 THƯỜNG NIÊN A (Mt. 10, 26-33)

Tại một trường học ở Nagasaky bên Nhật, có tất cả 150 học sinh nội trú, thế nhưng chỉ có một em là công giáo. Trước và sau mỗi bữa ăn, em đều chắp tay cầu nguyện. Những em khác thấy thế liền chế diễu và mách với thày hiệu trưởng. Ngày kia, thày hiệu trưởng kêu em lên văn phòng và hỏi:

– Tại sao em làm như vậy? Em không sợ chúng bạn cười chê hay sao?

Em trả lời:

– Thưa thày, em là người Kitô hữu, em phải cầu nguyện với Chúa luôn. Em không được vô phép lãnh nhận thực phẩm Chúa ban mà không kêu cầu và cảm tạ Ngài.

Nghe lời ấy, thày hiệu trưởng bèn úp mặt xuống lòng bàn tay và khóc lên một cách hổ thẹn:

– Trời ơi, thày đây cũng là người tin Chúa, nhưng thày lại chẳng dám tỏ ra cho ai biết. Từ đây sắp tới, nhờ ơn Chúa, thày sẽ cố gắng làm tròn bổn phận của một người Kitô hữu.

Hãy tuyên xưng Chúa bằng việc làm, bằng chính cuộc sống của mình, như lời Chúa đã truyền dạy chúng ta hôm nay : Ai xưng tụng Ta trước mặt người đời, thì Ta cũng sẽ xưng tụng nó trước mặt Cha Ta ở trên trời.

 

Qua đoạn trích Tin Mừng theo Thánh Matthêu, Chúa Giêsu đặc biệt nhấn mạnh đến bổn phận phải làm chứng, phải tuyên xưng đức tin. Như chúng ta đã thấy: mỗi quốc gia đều có một lá quốc kỳ và người ta sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ màu cờ của đất nước.

Mỗi binh chủng có một lá cờ tiêu biểu cho tinh thần anh dũng của mình. Được cầm cờ đi đầu trong các trận đánh hay trong các cuộc diễu binh là một vinh dự lớn. Người ta sẵn sàng chết để nêu cao ngọn cờ, hay để cho ngọn cờ được phất phới tung bay trên phần đất thân yêu.

Một người lính chỉ chu toàn bổn phận khi hăng say chiến đấu. Trái lại, nếu gặp phải khó khăn, nguy hiểm người lính ấy liền chạy trốn, thì đó chỉ là một kẻ đào ngũ, hèn nhát mà thôi.

Chúng ta cũng thế. Trần gian này là một bãi chiến trường, ngọn cờ của chúng ta là thập giá Đức Kitô. Mỗi người chúng ta là một chiến sĩ. Chúng ta không được phép đào ngũ, nghĩa là đầu hàng tội lỗi, bỏ mặc Đức Kitô để chạy theo tiền bạc, danh vọng và lạc thú. Trái lại, ở mọi nơi và trong mọi lúc, chúng ta phải nêu cao ngọn cờ Thập giá cho mọi người nhận biết Đức Kitô. Mỗi người chúng ta phải là một chứng nhân kiên vững và sống động của Ngài.

Trong ngày chịu phép Rửa tội, hạt giống đức tin đã được Chúa gieo vào thửa đất là linh hồn chúng ta. Hạt giống ấy cần phải nảy mầm, đâm bông và đem lại hoa trái tốt tươi.

Đức tin không giống như một trái táo mà chúng ta vội vã ăn ngấu nghiến cho riêng mình. Đức tin không giống như một đồ vật quí giá mà chúng ta phải cất giấu kỹ càng, kẻo người khác lấy mất đi hay mượn tạm xài đỡ. Đức tin phải là một cái gì mãnh liệt, làm nền tảng cho cuộc đời chúng ta, hướng dẫn từng bước đi của chúng ta. Vì thế, học biết một số kiến thức về đạo giáo, hay nói một cách nôm na là có đức tin mà thôi chưa đủ, chúng ta còn phải giữ đức tin, còn phải sống đức tin và còn phải làm chứng cho đức tin. Đức tin phải biến đổi cuộc đời chúng ta cũng như cuộc đời của những người chung quanh.

Giữa việc sống đức tin và việc làm chứng cho đức tin có một sự liên hệ mật thiết. Thực vậy, muốn làm chứng cho đức tin thì tiên vàn chúng ta phải sống đức tin, đồng thời khi sống đức tin thì chúng ta đã làm chứng cho đức tin.

Một ngọn nến khi được thắp sáng, nó sẽ chiểu tỏa cho những người chung quanh, để rồi mỗi người đều được hưởng nhờ ánh sáng của nó. Một nhúm men trộn lẫn trong đấu bột, chắc chắn sẽ làm cho cả đấu bột dậy men. Một chút muối ướp vào thịt, nó sẽ làm cho thịt khỏi ươn thối.

Điều kiện quan trọng và cần thiết đầu tiên đó là chúng ta phải sống đức tin trước đã. Một khi đã sống đức tin thì chính bản thân chúng ta cũng đã tuyên xưng đức tin và cuộc đời chúng ta đã là một chứng tá cho đức tin. Tuy nhiên, nói một cách cụ thể hơn, chúng ta phải tuyên xưng đức tin, nhưng bằng cách nào?

Trước hết, đó là hãy tuyên xưng đức tin bằng lời nói. Hãy dùng miệng lưỡi để nói về Thiên Chúa, về những công việc tốt đẹp mà vì yêu thương Ngài đã thực hiện cho chúng ta, chứ đừng dùng nó để nói những lời cộc cằn, thô lỗ và xấu xa. Hãy dùng miệng lưỡi để ca tụng quyền năng và tình thương của Chúa cũng như để nhắc bảo hầu giúp nhau thăng tiến bản thân, đổi mới cuộc đời.

Tuy nhiên, cách tuyên xưng quan trọng hơn cả đó là tuyên xưng bằng chính đời sống gương mẫu, bằng chính những việc làm cụ thể của mình, bởi vì: lời nói bay đi, gương bày lôi kéo. Chính gương sáng mới là một bài giảng hùng hồn, có sức lôi cuốn và hấp dẫn người khác đến với Chúa.