CHÚA NHẬT XXXIII TN – LỄ KÍNH CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VN

Trong thế giới ngày nay, dường như khi nhắc tới hai chữ hy sinh làm cho nhiều người cảm thấy “dị ứng”. Người ta ngại phải hy sinh, vì nếu hy sinh sẽ bị thua thiệt và mất mát. Thật ra, đó chỉ là kết quả của lối sống hưởng thụ ích kỷ. Từ đó đưa đến nhiều hậu quả đáng tiếc: nhiều gia đình đổ vỡ, học hành không tiến bộ, đời sống nhiều cộng đoàn bị rạn nứt … Cách riêng với người có đức tin thì đời sống đức tin xuống dốc. Bởi vì họ không dám sống hy sinh để bảo vệ đức tin.

Một lần cầu nguyện Chúa Giêsu đã xin với Chúa Cha: “Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần” (Ga 17, 15). Nghĩa là Người muốn cho các môn đệ cần phải sống giữa thế gian này. Sống thì phải có hy sinh. Chính Người cũng vì vâng theo thánh ý Chúa Cha nên đã xuống thế gian này và sống như con người chúng ta. Cả đời sống của Người là một chuỗi nhưng hy sinh. Hy sinh lớn nhất là Người tự nguyện chịu chết thảm thương và nhục nhã trên thập tự giá.

Hôm nay, cùng với Giáo hội Việt Nam, chúng ta chuẩn bị tâm hồn mừng trọng thể lễ các Thánh Tử đạo Việt Nam. Nếu các ngài không sống hy sinh, thì hạt giống đức tin trên quê hương đất nước chúng ta làm sao trổ sinh những hoa thơm, trái ngọt như ngày hôm nay ? Các ngài đã sống hy sinh đến độ dám dùng chính mạng sống của mình để bảo vệ đức tin. Mặc dù các ngài cũng muốn sống và sợ chết lắm chứ. Nhưng chỉ vì các ngài muốn nên giống Thầy Chí Thánh Giêsu nên các ngài hy sinh tất cả.

Người xưa có câu : “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”. Do đó, là con cháu được thừa hưởng gia sản đức tin của các các ngài, chúng ta có bổn phẩn phải bảo vệ và gìn giữ. Dù rằng chúng ta đang sống trong thời buổi không còn cấm cách bắt đạo như thời cha ông, nhưng chúng ta vẫn được kêu gọi tử đạo mỗi ngày. Tử đạo bằng cách sống hy sinh. Hy sinh những gì có thể ảnh hưởng và làm phai nhạt đức tin của chúng ta.

Người ta thường hay nói: “Hổ chết để da người chết để tiếng”, muốn ám chỉ đến một cái chết có ý nghĩa, một cái chết hiển vinh, một cái chết biết lựa chọn. Nhưng trong thực tế chính vì bản thân và sự ích kỷ, con người chỉ muốn có một cuộc sống yên ổn, cho dù đó là sống nhục phải luồn cúi, miễn sao cuộc sống họ được an nhàn, êm ấm, chẳng ai muốn gặp phải những cực nhọc, đau khổ. Vì thế lời Chúa hôm nay kêu gọi mọi người phải từ bỏ mình, vác thập giá, hy sinh mạng sống. Hay nói đúng hơn là biết chết đi để được sống. Thật là điều mà đa số con người hiện tại khó chấp nhận. Nhưng, với niềm tin và tình yêu. Chúng ta vẫn tin rằng nếu biết chết với Đức Kitô thì mình cũng được sống lại với Người. Đó chính là điều Ngài muốn chúng ta:

Trước hết, chúng ta thấy tử đạo bằng cách từ bỏ.

Hàng rào ngăn cản chúng ta đến với Chúa chính là danh – lợi – thú, không phải bất cứ ai cũng có thể rũ bỏ được, vì nó như một loại ký sinh luôn bám vào cuộc sống ta, và ngày ngày sẽ lớn mãi nếu ta không diệt trừ. Do đó, con người luôn phải chiến đấu mãi và phải biết lựa chọn cho mình. Vì khi bám víu vào điều gì thì cũng bị tan biến theo điều đó. Nếu bám víu vào cái bất toàn, ngày ngày chỉ biết lao đầu vào cuộc sống hơn thua, bon chen, gom góp cuộc sống cho mình…kết cuộc mình cũng đi vào hư vong.

Chúng ta nên biết cuộc sống mỗi người ở trần gian này chỉ là “phù vân”, như hoa huệ ngoài đồng sớm nở tối tàn rồi cũng qua đi. Nếu thật sự là người khôn ngoan thì không ai muốn bám víu vào của cải tạm bợ để làm gia nghiệp đời đời mà phải biết từ bỏ. Không phải ngày hôm nay chúng ta mới biết cách lựa chọn, mà từ ngàn xưa đã có những chứng nhân anh hùng quả cảm, các ngài đã chấp nhận từ bỏ, chịu thiệt thòi trong đời sống, mất hết chức quyền danh vọng, nhất là đã chịu từ bỏ chính bản thân để làm chứng cho chân lý, chịu mất mạng sống để làm chứng cho đức tin. Tiêu biểu như thánh Hồ Đình Hy làm quan lớn trong triều đình, hay chánh tổng Phạm Trọng Tả là những vị có chức quyền trong xã hội, các ngài thà mất chức, mất danh vọng chứ không chịu mất đức tin.

Kế đến, tử đạo là vác thập giá.

Khi nói đến hai từ “Thập Giá’ chúng ta nghĩ ngay đến dụng cụ hành hình mà trên đó Đức Kitô đã chết để cứu chuộc thế gian. Đó cũng là biểu tượng của mọi đau khổ mà mỗi Kitô hữu phải chịu hay tự nguyện đón nhận để kết hiệp với Đức Kitô và cộng tác với Người trong việc cứu độ các linh hồn. Bởi đó, Thập Giá là một mầu nhiệm đã được mạc khải như Đức Kitô đã dạy: “Ai muốn theo tôi phải từ bỏ chính mình, vác Thập Giá mình hàng ngày mà theo”. Câu nói của Đức Kitô như một lời khẳng định chắc nịch đã được các thánh tử đạo Việt Nam hân hoan đón nhận như một đặc ân dành riêng cho mình. Các ngài không nề chông gai gian khó vác Thập Giá vào những nơi u mê, chưa có đức tin trên đất Việt. Các ngài đã gieo hạt giống Tin Mừng trong những hoàn cảnh khó khăn nguy hiểm. Và cuối cùng đã can đảm vác cây Thánh Giá đến nơi pháp trường, chấp nhận hy sinh để hạt giống được gieo vào lòng đất, vì các ngài luôn ý thức rằng “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, nó sẽ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó chết đi nó sẽ sinh nhiều hạt khác”(Ga 12,24).

Cuối cùng tử đạo là tình yêu Đức Kitô.

Đối với người tín hữu chúng ta vẫn ý thức một cách chắn chắn về phần thưởng đời sau. Vì thế, cái chết không còn nặng nề, mà cái chết có ý nghĩa thì nhẹ tựa lông hồng. Chết không phải là nhảy vào khoảng không vô tận, nhưng là gieo mình vào cánh tay Thiên Chúa tình yêu. Nơi Chúa Giêsu tử nạn và phục sinh đã hình thành một sự sống mới cho chúng ta, để chúng ta xác tín mạnh mẽ rằng “Ai liều mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ được cứu mạng sống ấy” (Mt 10,39). Để làm được điều này đòi hỏi mỗi người phải cảm nhận được tình yêu Thiên Chúa dành cho mình thật mãnh liệt, không gì có thể chiến thắng, không gì có thể xóa nhòa. Như thánh Phaolô đã từng thách thức “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô” (Rm 8,35), Làm sao tôi có thể làm được điều thánh Phaolô đã làm nếu tôi thiếu tình yêu mến Chúa, làm sao tôi có thể hy sinh như các thánh tử đạo Việt Nam nếu tôi không phó thác vào tình yêu Thiên Chúa.

Mỗi khi nghe đọc lại tiểu sử hào hùng của các thánh tử đạo Việt Nam, chúng ta lại thấy một dòng máu nóng chảy cuồn cuộn trong huyết quản của mình, như một hơi nóng thúc đẩy chúng ta phải biết can đảm sống ở giữa pháp trường hôm nay. Pháp trường không còn sử dụng gươm đao, không còn lăng trì khổ nhục, vì ngày nay người ta sử dụng những thứ vũ khí tinh vi hơn, họ có thể “xử trảm” chân lý một cách vô tội vạ, họ có thể biến đen thành trắng, biến có thành không… bằng tiền bạc, danh vọng, chức quyền…đó là những cực hình cứ liên tục giằng xé cuộc sống làm cho chúng ta đau đớn không khác gì những cực hình mà các thánh tử đạo Việt Nam phải chịu. Noi gương các thánh , chúng ta cũng phải phó thác xác hồn cho Chúa, đồng thời luôn cảnh giác nhận ra những cám dỗ, cạm bẫy của ma quỷ, thế gian, xác thịt luôn rình rập để gây hại cho chúng ta. Bởi vì, ngày xưa máu của các Thánh là máu đỏ từ trong huyết mạch chảy ra, còn ngày nay máu tử đạo hàng ngày của chúng ta là máu trắng của những giọt mồ hôi hy sinh và từ bỏ. Thế nhưng, cả hai loại máu ấy đều được đổ ra vì một mục đích duy nhất đó là tình yêu đối với Thiên Chúa.